ĐOÀN THIẾU NHI CUNG THÁNH

Thánh Bổn Mạng : DOMINIC SAVIO

....It was evening March 9, 1856, Dominic said: “Merciful Jesus, have mercy on me”....

 

 

 

Hiện phụ trách hướng dẫn đoàn :     Ô. Nguyễn Hoàng Thư   (714) 998-6552

 


Dominic Savio Teenage Apostle Saint

 

Dominic Savio’s parents, Charles and Brigid Savio, were poor residents of Castelnuovo d’Asti, a little town near Turin, Italy. In 1841, they moved to Riva where Dominic Savio was born on April 2nd, 1842. When Dominic was 2 years old, his parents decided to return to their native place, and they found a home at Murialdo on the outskirts of Castelnuovo d’Asti. Dominic’s parents were good Christians and had only one idea to bring Dominic up as a good Christian.

 

            In his childhood, Dominic never gave his parents any brother, but was always trying to bring joy to them. He loved to say his prayers before and after meals and whenever he could even at night. He was Altar server at only 5 years old. He served Mass with great attention. He tried to be at Mass every day, and if there was someone else to serve, he would hear Mass from the benches. Dominic was allowed to make his Foist Communion when he was only seven because he had a great desire to receive Jesus into his heart. He knew the First Communion catechism by heart, and understood very well what The Holy Eucharist was. The evening before his First Communion, he went to his mother and said: “Mother, tomorrow I am receiving Jesus in Holy Communion for the first time; forgive me for anything I have done to displease you in the past. I promise you I am going to be a much better boy in every way”.

 

            At ten years old, Dominic left village school in order to study at the county school at Castelnuovo, 2 miles away from his home. Although Dominic was not very strong physically he never missed a day of school. It should be remembered that he had over two miles to walk, 4 times a day, through mud, snow and cold of the winter and through intense heat of the summer. Dominic’s life at this school could be a model and inspiration for any boy who wants to go on to follow God and also to prepare himself for life. Right from the first moment, he made progress in his studies. He quickly got to the top of his class and remained getting high marks in all subjects. This was not simply because he was clever, but because he worked very hard and came to have a great love for his lessons. It was also because his studies were not simply for himself but for God.

 

            Towards the end of 1852 his parents left Murialdo and set up house in Mondonio, a village near Castelnuovo. Here Dominic begun his Latin and wished to become a priest. His teacher, Don Cugliero, said about him: “Dominic was only a boy in age, but he had the sense and judgment of a fully mature man… This is certainly an innocent boy, whose heart and affections are already in heaven”.

 

            In 1854, Dominic was accepted at the Oratory (Don Bosco’s school). At here he studied very hard and was very faithful in carrying out the school rules. He always listened to talks and sermons with great joy as he was convinced that the Word of God was a sure guide along the road to heaven. In order to make sure that he understood well the rules and discipline of the school, he went to one of the masters and asked him to help and advise him how best to be faithful to them and to correct him if he neglected any of his duties. Dominic’s relations with his companions showed the same wisdom. He refused to have anything to do with those who were rowdy, disobedient and who showed little respect for the things of God. He made friends with those who tried hard, made good use of their time and were a source of good example and good spirit in the school. Everybody respected him for his qualities. Dominic’s best friends, however, were the other boys in the Company of Mary Immaculate. With these boys he had regular meetings, and they would gather together also for acts of devotion. Dominic was the soul of the meetings which served to decide how best to help an active participation in the novenas and solemn feast, how to maintain or to increase love for the Blessed Sacrament and frequent Communion, and how to help boys who easily got into trouble and were going astray. Dominic and several of his companions were acting as volunteer helpers for the sick in the cholera epidemic, which occurred in Turin in his time.

 

            One day he heard a talk about an easy way to become a saint. The preacher make 3 points: (1) That it is God’s will that each one should become a saint, (2) That it is easy to become a saint, (3) That there is a great reward waiting in heaven for those who try to become saints. This talk penetrated deeply into Dominic’s soul. It was like a spark that set off into a consuming blaze the love of Gad in his heart. The first advice Dominic was given to help him to become a saint was to set out to win souls for God, because there is no holier work in this life than to work for the good of souls fro whom Jesus Christ shed the last drop of His Blood. Dominic grasped this completely and often was heard to say: “How happy I would be if only I could win all my companions for God.” He never let slip any occasion of giving a friendly word of advice or of quietly recalling to duty anyone who said or did anything contrary to God’s law. The whole of Dominic’s life can be said to be an act of love for Our Lady Mary most holy. The dogma of the Immaculate Conception was solemnly defined in 1845. Dominic had a very great desire to grasp every occasion he could do in honor of Our Lady. He said: “I would like very much to do something in honor of my Mother Mary; but I will have to do it quickly, as I do not think I have much time left. It was obviously that Dominic’s life was a continual preparation for death. For Dominic, the Company of Mary Immaculate was a sure means of securing the protection of Our Lady at the hour of his death.

 

            Dominic had various physical weaknesses. Day by day his strength was decreasing. He was aware of this, and sometimes he would say: “I must hurry up or I will be over taken by night, while I am on the way.” By this he meant he had not much longer to live and that he must do as much as he could before hearth caught up with him. Dominic’s health was steadily deteriorating so he was advised to go home for medical treatment. But he did not want to go home; he wanted at all cost to try to keep up his studies and his life for God at the school. He felt that if he would go home, he would never come back. He wanted to end his days at the Oratory.

                                                                                                                                                                  

            Since Dominic’s health was far from good, he finally accepted the decision of being sent home and offered it was a sacrifice for God. The first 4 days at home, his lost of his appetite and his increasing cough made his parents send him to the doctor. The doctor was quite alarmed when he examined Dominic and immediately sent him to bed. Dominic then begged his dad to get the parish priest so he might make confession, receive the Holy Viaticum. After that Dominic’s heart overflowed with love and there came spontaneously to his lips: “Yes, yes, Jesus and Mary, you are my greatest friends, now and for always. A thousand times, death rather than sin.” It was evening March 9, 1856, Dominic said: “Merciful Jesus, have mercy on me”, the he gave up his soul to God.

 

 


 

I - THÀNH LẬP :

     Cha Vũ Đ́nh Trác khi mới về làm Quản Nhiệm Cộng Đoàn Orange năm 1992, đă nhiều lần tỏ ư muốn thành lập một ban giúp lễ có qui củ để các Thánh Lễ được trang nghiêm và sốt sắng. Trong một thánh lễ cuối tuần vào Tháng 3 năm 1993, trong khi chờ đợi tại cuối nhà thờ để tiến lên cung thánh dâng lễ, Cha Trác nh́n thấy các em giúp lễ vác Thánh Giá và nến chạy tới chạy lui, cười cười nói nói, nên gọi anh Đỗ Đức Thành đến và nói : “anh lo thành lập ngay cho tôi một ban giúp lễ, mấy đứa trẻ này không nghiêm trang chút nào cả”. Công tác này được tiến hành ngay để kịp ra mắt Cộng Đoàn vào ngày lễ kính Thánh Đôminicô Saviô mà Cha Quản Nhiệm chọn làm Quan Thầy 2 tuần sau đó. Ban giúp lễ từ nay sẽ được gọi là Đoàn Thiếu Nhi Cung Thánh.

           Việc may áo giúp lễ tất nhiên là không làm xong được trong 2 tuần lễ để kịp ra mắt vào ngày lễ kính Thánh Quan Thầy. V́ thế khoảng 12 em giúp lễ hôm đó đă mặc đồng phục, áo trắng, quần dài đen hay xanh đậm, thắt cà vạt đỏ, chân đi giầy đen ( không phải tennis shoes ) ; mỗi em đeo một Thánh Giá lớn với dây đeo dài xuống tới ngực, tay cầm nến, nghiêm trang rước Cha Chủ Tế từ cuối nhà thờ lên cung thánh để dâng lễ. Trong Thánh Lễ, ở phần Phụng Vụ Thánh Thể, có phần tiến nến do toàn thể các em trong Đoàn thực hiện rất đẹp mắt và sốt sắng. Buổi lễ ra mắt Đoàn Thiếu Nhi Cung Thánh của Cộng Đoàn tuy chỉ đơn sơ, nhưng cũng gây được sự thích thú cho các em, ḷng hứng khởi cho các tín hữu và niềm hân hoan cho Cha Quản Nhiệm và các phụ huynh .

 

II - ÁO GIÚP LỄ VÀ VẤN ĐỀ BẢO TR̀

 

Về bộ áo giúp lễ, chúng tôi đă đến nhà thờ Westminster xin gặp Cha Mai Khải Hoàn để mượn 2 chiếc áo làm mẫu, rồi đi mua vải tại Little Saigon. Cha Quản Nhiệm Vũ Đ́nh Trác th́ điện thoại cho ông bà Tiến thuộc Cộng Đoàn Costa Mesa có tiệm may ở đường Bolsa để xin may gấp với giá discount cho 15 bộ áo của Cộng Đoàn. C̣n dây thắt lưng và thánh giá, th́ Cha Trác đă cùng với anh Đỗ Đức Thành lên một tiệm bán ảnh tượng tại Los Angeles để chọn mua. Đoàn Thiếu Nhi Cung Thánh được thành lập mà không có một nguồn tài trợ nào kể cả Ban Chấp Hành Cộng Đoàn, nên chúng tôi được phép Cha Quản Nhiệm kêu gọi sự đóng góp của quí phụ huynh. May mắn thay! tất cả các phụ huynh đều sẵn sàng đóng góp, có vị c̣n ủng hộ thêm nữa. Chúng tôi đă đề nghị với ông Chủ Tịch BCH / CĐ để xin Cha Xứ cho một pḥng nhỏ trong Pḥng Áo để treo áo giúp lễ của các em. Nếu được như vậy th́ sẽ dễ dàng cho người phụ trách trong việc giặt giũ và săn sóc các bộ áo giúp lễ để lúc nào cũng phẳng phiu sạch sẽ. Nhưng Pḥng Áo chật chội quá, Giáo Xứ không thỏa măn được lời yêu cầu này, nên chúng tôi quyết định để các phụ huynh tự giữ và săn sóc lấy áo giúp lễ của con em ḿnh. Khi áo đă may xong, chúng tôi hân hoan chuẩn bị cho cuộc rước và nghi thức tiến nến cho ngày Lễ Kính Ḿnh và Máu Thánh Chúa Kitô, Quan Thầy của Cộng Đoàn vào Tháng 6. Quả nhiên cuộc rước và Lễ Quan Thầy của Cộng Đoàn năm ấy nổi bật hẳn lên, ai nấy đều vui mừng và trầm trồ khen ngợi. Việc may thêm áo giúp lễ vẫn tiếp tục từ đấy v́ có nhiều phu huynh muốn cho con em ḿnh gia nhập Đoàn Thiếu Nhi Cung Thánh. Trong giai đoạn mới thành lập, chúng tôi không thể mua đủ mầu cho giây thắt lưng để cho phù hợp với mầu áo lễ của Chủ Tế được v́ giá quá mắc, nên đành dùng mầu trắng chung cho các mùa phụng vụ. Sau khi Đoàn lên một tuổi th́ chúng tôi mới thấy ḿnh đă quá sơ sót trong việc may áo, v́ các em lớn lên như thổi, các áo giúp lễ đều trở nên ngắn ngủi. Chúng tôi lại phải mua vải để quí phụ huynh làm gấu giả cho các bộ áo đă quá ngắn so với chiều cao của các em. Về sau các áo được may với gấu áo thật dài để có thể thả xuống khi các em cao lớn lên.

 

III - CHƯƠNG TR̀NH HUẤN ĐỨC .

 

Trong thời gian Cha Vũ Đ́nh Trác làm Quản Nhiệm , Đoàn đă tổ chức được 3 buổi huấn đức và tập dượt cho các em do đích thân Cha Quản Nhiệm chủ tọa với sự hiện diện của các phụ huynh. Cha Quản Nhiệm nhắc nhở cho các em về hồng ân Chúa ban được phụng vụ Chúa bên Bàn Thánh , nên các em phải luôn giữ tâm hồn trong trắng, thanh sạch, biết yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể. Các em cũng phải biết vâng lời cha mẹ và nhường nhịn anh chị em . Các em cũng được Cha Quản Nhiệm dậy từ cách chắp tay, cầm nến, xông hương và luôn luôn giữ im lặng và nghiêm trang trong khi giúp lễ và giúp chầu. Sau mỗi buổi huấn đức là phần điểm tâm nhẹ và thảo luận với sự góp ư của các phụ huynh. Đúng ra, chúng tôi phải tập dợt cho các em ngay tại nhà thờ; nhưng việc book nhà thờ đă là khó, việc các phụ huynh đưa con cái của họ tới nhà thờ cũng là điều nan giải. Thường th́ chúng tôi xếp các em cũ kèm các em mới để các em tự học lấy với nhau. Một số em mới được chúng tôi tập giúp chầu vào mỗi chiều Thứ Ba ngay tại Bàn Thánh. Cha Vũ Đ́nh Trác c̣n muốn chúng tôi phải tổ chức những buổi picnic riêng cho các em TNCT, nhưng phần này chúng tôi đă không thực hiện được v́ những lư do phức tạp. Trong thời gian Cha Nguyện Đăng Đệ làm Quản Nhiệm, Đoàn cũng tổ chức được một vài buổi huấn đức. Cuối mỗi năm vào dịp Tết Dương Lịch, Đoàn có mua quà cho các em. Cuối năm 1998, ông Đỗ Đức Thành xin nghỉ và bàn giao Đoàn lại cho ông Phạm Ngọc Hiển.

 

IV - CÁC EM GÁI GIA NHẬP ĐOÀN TNCT

 

Mặc dầu Giáo Hội đă cho phép các em gái được giúp lễ từ lâu, và Cha Xứ La Purisima cũng nhiều lần khuyến cáo để đoàn giúp lễ Việt Nam có cả con trai lẫn con gái , nhưng h́nh như Cha Vũ Đ́nh Trác cũng chưa sẵn sàng, một số phụ huynh nêu ư kiến trong các buổi huấn đức cũng kịch liệt phản đối ; vả lại số em trai cũng khá đông nên chúng tôi đă không tuyển mộ các em gái vào Đoàn, cho măi đến năm 2001, dưới thời Cha Nguyễn Đăng Đệ làm Quản Nhiệm th́ chị Lệ T́nh được ủy thác thành lập Đoàn Nữ Thiếu Nhi Cung Thánh, trong giai đoạn đầu phụ trách các giờ chầu và Thứ Sáu đầu tháng. Đoàn này có chừng 10 em, áo giúp lễ do chị Lệ T́nh mua tại Việt Nam với tiền của Giáo Xứ. Đoàn Nữ TNCT hoạt động như vậy được một thời gian để các em làm quen và cũng để Cộng Đoàn thích nghi với phụng vụ mới. Kế tiếp là 2 đoàn đă sát nhập làm một, để các em trai và gái cùng sánh vai nhau làm việc phụng vụ Chúa bên Bàn Thánh dưới sự hướng dẫn của cả 2 Ông Bà Phạm Ngọc Hiển.

(Thanh Thanh)